
Hai cuộc đàm phán liên quan đến các cảng biển này thoạt nhìn có vẻ như là cơ hội. Tuy nhiên, 5 năm hội tụ về chiến lược, cấu trúc thị trường và chính sách của Mỹ lại cho thấy điều ngược lại.
Hai mươi năm sau khi Quốc hội Mỹ buộc DP World phải rút khỏi hoạt động kinh doanh container tại nước này, nhà khai thác cảng của Dubai đang đàm phán để quay trở lại. Doanh nghiệp này đã bắt đầu các cuộc đàm phán độc quyền để xây dựng và vận hành một bến container mới tại Cảng Corpus Christi, và được biết là đang tiếp cận Maher Terminals – cửa ngõ độc lập lớn cuối cùng tại Cảng New York và New Jersey.
Không có thương vụ nào, nếu xét riêng lẻ, có thể giải thích được lý do chọn thời điểm này. Nhưng khi kết hợp lại, chúng đánh dấu thời điểm mà nhiều xu hướng riêng biệt trong chiến lược của DP World và chính sách hàng hải của Mỹ cuối cùng đã cùng hội tụ về một hướng.
Động thái gần đây của công ty phù hợp với một mô hình đã xuất hiện từ lâu trong các danh mục đầu tư của họ.
Trong nhiều năm qua, DP World ngày càng hoạt động không còn như một đơn vị chỉ tập trung thu gom và sở hữu các cảng biển, mà như một nhà tích hợp logistics toàn cầu. Công ty liên tục tăng cường vai trò của các cửa ngõ logistics mà họ đã nắm giữ tại London, Ấn Độ và Mỹ Latinh, đồng thời hợp nhất các thương hiệu rời rạc thành một hệ điều hành và nhận diện thống nhất nhằm cạnh tranh với các hãng vận tải biển đang xây dựng mạng lưới cảng riêng của mình.
Tính đến cuối năm 2025, chiến lược đó đã giúp nâng công suất xếp dỡ của doanh nghiệp vượt mốc 100 triệu TEU và chiếm khoảng 9,2% thị phần toàn cầu. Khoảng trống duy nhất trong mạng lưới hiện diện gần như toàn cầu này chính là thị trường nhập khẩu lớn nhất thế giới. Thương vụ Corpus Christi và Maher không phải là một hướng đi mới; chúng chỉ đơn giản là lấp đầy khoảng trống trong chiến lược hiện có.
Việc bán lại Maher nằm trong một câu chuyện khác diễn biến nhanh hơn: các hãng tàu với nguồn lợi nhuận lớn tích lũy từ thời kỳ khủng hoảng cước vận tải đang chuyển đổi lượng tiền mặt đó thành quyền sở hữu bến cảng, một xu hướng có thể thấy rõ qua sự hợp tác giữa CMA CGM với Stonepeak và động thái mở rộng đầu tư vào Brazil của AD Ports.
Động thái hỏi mua của DP World được hiểu là nỗ lực của một nhà khai thác thuộc sở hữu nhà nước nhằm giữ cho một trong những cửa ngõ cuối cùng còn có thể cạnh tranh của Mỹ không rơi vào tay một hãng tàu nào đó trước khi cánh cửa này khép lại.
Sự thay đổi lớn hơn nằm ở Washington. Kế hoạch Hành động Hàng hải và nỗ lực lưỡng đảng nhằm khôi phục các mức phí theo Mục 301 đối với các tàu đóng tại Trung Quốc đều dựa trên một nhận định duy nhất: Sự thống trị của Trung Quốc đối với ngành đóng tàu và hiệu suất khai thác bến cảng là điểm yếu cốt lõi trong thương mại hàng hải của Mỹ.
Bộ máy đó hiện đang tích cực tìm kiếm nguồn vốn và chuyên môn không đến từ Trung Quốc — một mô tả gần như khớp hoàn toàn với DP World. Nếu như vào năm 2006, nguồn gốc nước ngoài của công ty chính là lý do dẫn đến sự phản đối thì đến năm 2026, mức độ đồng thuận với mục tiêu kiềm chế ảnh hưởng của Bắc Kinh mới là yếu tố quan trọng hơn. Xét theo tiêu chí đó, DP World đứng về phía được ưu ái trên ranh giới mà Quốc hội Mỹ đã dành ra hai năm để củng cố.
Corpus Christi mở rộng một tư duy logic mà công ty này từng áp dụng trước đây: tiếp cận các cảng biển mang tính hoàn thiện một hành lang thương mại thay vì chỉ là những tài sản độc lập, như tại Berbera ở vùng Sừng châu Phi (Horn of Africa) và Jebel Ali ở phía Ấn Độ Dương của hành lang IMEC.
Một bến cảng tại Vùng Vịnh, thuộc một cảng biển đang đa dạng hóa mạnh mẽ hoạt động vượt ra ngoài lĩnh vực năng lượng và hàng rời, hoàn toàn phù hợp với mô hình đó.
Điều này không đồng nghĩa với việc quá trình quay trở lại sẽ diễn ra suôn sẻ. Quá trình đánh giá của CFIUS (Ủy ban Đầu tư Nước ngoài tại Mỹ), các yếu tố chính trị tại Quốc hội Mỹ và sự cạnh tranh từ các nhà thầu khác đối với việc mua lại Maher vẫn là những rủi ro hiện hữu mà không một sự thay đổi chính sách nào có thể xóa bỏ.
Nhưng lần đầu tiên kể từ năm 2006, chiến lược của chính DP World và các ưu tiên hàng hải của Washington đang cùng nhìn về một một mục tiêu — và điều đó, hơn bất kỳ một thương vụ đơn lẻ nào, là yếu tố khiến sự trở lại này mang tính bền vững thay vì chỉ là chủ nghĩa cơ hội.
Chris Lin
Nguồn: container- news




